MÚA LÂN VỚI KÍ ỨC VĂN HÓA TRUYỀN THỐNG ( Phần 2 )

ông địa ( ảnh: Đoàn Nghệ Thuật Hồng Ân )

Bốn con lân cùng múa gọi là Tứ Quý hưng long, gồm bốn đầu lân trắng, vàng, đỏ, đen (hoặc xanh), tượng trưng cho bốn mùa, bốn phương, bốn hiện tượng trong trời đất, diễn tả tự sung mãn, trường thọ, mạnh khỏe, và hạnh phúc…..

Cũng nên biết rằng, không phải ai cũng được cử đầu lân, phải là người múa giỏi nhất trong đội. Nếu là múa tranh giải thì phải là người đấu giỏi nhất mới được quyền cử đầu lân, vì tính quyết liệt của trận đấu tranh giải và tính sôi nổi của những pha bứt phá, tranh giành từng bước trên các độ cao khác nhau

thi múa lân ( ảnh: internet )
thi múa lân ( ảnh: internet )

Có thể phối hợp múa Lân với Sư, múa Lân với Rồng hoặc cả ba với nhau. Nếu Sư tử hí cầu (sư tử đùa giỡn với quả cầu) là nghệ thuật múa cao độ thì Long Lân tương hội (Rồng – Lân gặp nhau) lại là một nghệ thuật độc đáo vừa nhuần nhuyễn, vừa mạnh mẽ, vừa mang ý nghĩa hạnh phúc giao hòa, vừa bao hàm sức sống mãnh liệt của sự đoàn kết, hợp quần.

múa lân sư rông ( ảnh: internet )
múa lân sư rông ( ảnh: internet )

Múa lân, sư, rồng thì phải có Ông Ðịa, hiện thân của Ðức Di Lặc, một vị Phật luôn hòa ái, từ bi. Một truyền thuyết cho rằng Ðức Di Lặc đã hóa thân thành người, chế ngự được một quái vật từ dưới biển lên bờ luôn ăn sống, nuốt tươi gây kinh hoàng cho mọi người. Ðức Di Lặc hóa thân thành người, gọi là ông Ðịa, lấy linh chi thảo trên núi cho quái thú ăn, hàng phục nó, biến nó từ quái thú ăn thịt sống thành con thú ăn bắp cải, hoa quả. Từ đó, mỗi năm ông Ðịa lại dẫn nó xuống núi chúc Tết mọi người, cho thấy quái thú đã thành thú lành, cái ác trở thành cái thiện. Ông Ðịa và con Lân đi đến đâu giáng phúc tới đó nên nhà nào cũng hoan hỉ treo rau xanh, giấy đỏ đón chào. Sau này, người có tiền thường treo giải bằng tiền buộc trong một miếng vải đỏ, treo cùng bắp cải hoặc rau xanh. Lân phải trèo lên cao lấy bằng được “thức ăn” này. Tất nhiên, ông Ðịa không múa cùng Lân, chỉ đi cùng nó, phe phẩy chiếc quạt to, ru Lân ngủ hoặc đánh thức lân dậy. Cảnh ông Ðịa vuốt ve lân và lân mơn trớn ông Ðịa thể hiện sự giao hòa giữa con người với tự nhiên trong một bầu không khí thanh bình, hoan lạc.

ông địa ( ảnh: Đoàn Nghệ Thuật Hồng Ân )
ông địa vui nhộn ( ảnh: Đoàn Nghệ Thuật Hồng Ân )

Múa Lân – Sư – Rồng không thể thiếu tiếng trống, tiếng thanh la, chập chõa, toàn cảnh mới trở nên sinh động. “Tùng cheng, cắc cắc, tùng cheng…” –  âm điệu giao hòa của trống, thanh la, chập chõa. Trống đánh trong các cuộc múa Lân-Sư-Rồng gọi là Thất Tinh Cổ (trống bảy sao). Người đánh trống phải là người trưởng phái, hoặc phụ tá thứ nhất của trưởng phái. Trống đánh phải có bài bản, phù hợp với các bộ pháp như chào, lạy, nằm, leo lên, tuột xuống, lúc khoan lúc nhặt, lúc dồn dập liên hồi như trống trận, mới diễn tả hết hùng khí của lân (oai phong của sư và oanh liệt của rồng). Ở đâu vang lên tiếng trống Thất Tinh, ở đó có bầu không khí rộn ràng của cuộc múa Lân-Sư-Rồng. Ở đâu có múa Lân-Sư-Rồng, ở đó có cả một trời xuân. Ðể tăng thêm phần khí thế, phải có những màn biểu diễn võ thuật. Các võ sinh phải được học các môn côn, quyền, đao, kiếm, mã tấu, đoản thương, trường thương… đây là những võ sinh của lò võ của Ðoàn hay Ðội Lân-Sư-Rồng, được học “thập bát ban võ nghệ” cổ truyền, phần lớn là võ thuật Trung Hoa.

Tiếng trống múa lân rộn ràng ( ảnh: Đoàn Nghệ Thuật Hồng Ân )
Tiếng trống múa lân rộn ràng ( ảnh: Đoàn Nghệ Thuật Hồng Ân )

Có thể nói múa Lân (hay múa Lân – Sư – Rồng) vẫn luôn là một kí ức tốt đẹp bậc nhất của Văn hóa truyền thống trong lễ hội ở Việt nam nói riêng, và của người Á Đông nói chung. Vì lẽ đó, nên chăng mỗi một người hãy tự tìm hiểu thêm về nó. Nếu có cơ hội hãy để bản thân được một lần trải nghiệm tiếng trống rộn ràng của Thất Tinh Cổ, được một lần thật sự sống trong bầu không khí của một lễ hội truyền thống dân gian để quên đi hết thảy những lo toan của cuộc đời này.

Comments are closed.